靜坐

唐代 齊己
繩床欹坐任崩頹,雙眼醒醒閉復開。日月更無閒里過, 風騷時有靜中來。天真自得生難捨,世幻誰驚死不回。 何處堪投此蹤跡,水邊晴去上高台。
shéng chuáng zuò rèn bēng tuí   shuāng yǎn xǐng xǐng kāi yuè gèng xián guò  
fēng sāo shí yǒu jìng zhōng lái tiān zhēn shēng nán shè   shì huàn shuí jīng huí
chǔ kān tóu zōng   shuǐ biān qíng shàng gāo tái