经湛长史草堂

唐代 吕渭
岩居旧风景,人世今成昔。木落古山空,猿啼秋月白。 谁同西府僚,几谢南平客。摧残松桂老,萧散烟云夕。 迹留异代远,境入空门寂。惟有草堂僧,陈诗在石壁。
yán jiù fēng jǐng   rén shì jīn chéng luò shān kōng   yuán qiū yuè bái
shuí tóng 西 liáo   xiè nán píng cuī cán sōng guì lǎo   xiāo sàn yān yún
liú dài yuǎn   jìng kōng mén wéi yǒu cǎo táng sēng   chén shī zài shí