警斋侍郎和放翁与茶山五言寄余次韵一首

宋代 刘克庄
髫龀参诸老,辱置书册前。 上起马本纪,下迄李续编。 积勤迫榆景,扶病登木天。 貌丑况古妆,臂短非善缘。 时人讪晚谬,弟子嘲昼眠。 堕甑懒回顾,弃扇羞乞怜。 众皆惊曲径,余惟泥方穿。 平生忧世病,华佗不能痊。 仰即丹凤鶱,俯视磨蚁旋。 居常哂触蛮,安肯分济川。 舐鼎堪骨蜕,载质堪骨蜕, 载质从心悁。何当坐一月, 大胜读十年。惜哉已耄及, 晨镜雪满颠。仙家能返童。
tiáo chèn cān zhū lǎo   zhì shū qián
shàng běn   xià biān
qín jǐng   bìng dēng tiān
mào chǒu kuàng zhuāng   duǎn fēi shàn yuán
shí rén shàn wǎn miù   cháo zhòu mián
duò zèng lǎn huí   shàn xiū lián
zhòng jiē jīng jìng   wéi fāng chuān 穿
píng shēng yōu shì bìng   huà tuó néng quán
yǎng dān fèng xiān   shì xuán
cháng shěn chù mán   ān kěn fēn chuān
shì dǐng kān tuì   zài zhì kān tuì  
zài zhì cóng xīn yuān dāng zuò yuè  
shèng shí nián zāi mào  
chén jìng xuě mǎn diān xiān jiā néng fǎn tóng