静夜吟 其一

明代 释函可
秋夜如漆我心忧,醒亦忧,寐亦忧。兼之蟋蟀,苦鸣不休。 揽衣忽坐起,还卧泪横流。大风吹树何飕飗,床头书鬼声啾啾。 家乡已荡尽,胡为身独留。
qiū xīn yōu   xǐng yōu   mèi yōu jiān zhī shuài   míng xiū
lǎn zuò   hái lèi héng liú fēng chuī shù sōu liú   chuáng tóu shū guǐ shēng jiū jiū
jiā xiāng dàng jǐn   wéi shēn liú