惊闻叶纯一诗翁夫人仙游寿八十九因偕荣森学炳江春诸君子往慰
人天顿隔最堪伤,七十年缘镌在肠。鬼窟孤探怜足小,牛棚久困證情长。
开门七事閒休问,承膝诸儿孝共当。只管相思剪成梦,蓬山小住夜添香。
rén
人
tiān
天
dùn
顿
gé
隔
zuì
最
kān
堪
shāng
伤
,
qī
七
shí
十
nián
年
yuán
缘
juān
镌
zài
在
cháng
肠
guǐ
。
kū
鬼
gū
窟
tàn
孤
lián
探
zú
怜
xiǎo
足
niú
小
,
péng
牛
jiǔ
棚
kùn
久
zhèng
困
qíng
證
zhǎng
情
长
。
kāi
开
mén
门
qī
七
shì
事
xián
閒
xiū
休
wèn
问
,
chéng
承
xī
膝
zhū
诸
ér
儿
xiào
孝
gòng
共
dāng
当
zhǐ
。
guǎn
只
xiāng
管
sī
相
jiǎn
思
chéng
剪
mèng
成
péng
梦
,
shān
蓬
xiǎo
山
zhù
小
yè
住
tiān
夜
xiāng
添
香
。