驚聞葉純一詩翁夫人仙遊壽八十九因偕榮森學炳江春諸君子往慰

清代 陳忠平
人天頓隔最堪傷,七十年緣鐫在腸。鬼窟孤探憐足小,牛棚久困證情長。 開門七事閒休問,承膝諸兒孝共當。只管相思剪成夢,蓬山小住夜添香。
rén tiān dùn zuì kān shāng   shí nián yuán juān zài cháng guǐ tàn lián xiǎo niú   péng jiǔ kùn zhèng qíng zhǎng    
kāi mén shì xián xiū wèn   chéng zhū ér xiào gòng dāng zhǐ guǎn xiāng jiǎn chéng mèng péng   shān xiǎo zhù tiān xiāng