锦裹石行

元代 刘崧
锦裹石,何苍苍,我行入封川,问之江上郎。云昔有辩士,往说南越王。 道傍见山石,指天誓不忘。谓苟得意归,不独衣锦还故乡,要使兹山之石同辉光。 一朝缓颊下南荒,车马千驷金满装。便令制锦百万匹,尽裹山石荣铺张。 至今岩阿草木昭煌煌,兽不得憩鸟不敢翔。烂然云霞彩,下照江中央。 我欲登其巅,窥海略扶桑。掇此五色文,献之紫虚皇。 有志愿莫遂,却立增慨慷。吾闻陆贾去汉室,乃有贾生流涕论帝傍。 惜此文绣被屋墙,丈夫未遇焉可量。衣或带索食秕糠,偶然会遇亦其常。 奈何暴殄恣所偿,胡不衣被沾四方。不曰爰居徒劳铿锵,匪悼尔石兮惟狂之伤。
jǐn guǒ shí   cāng cāng   xíng fēng chuān   wèn zhī jiāng shàng láng yún yǒu biàn shì wǎng   shuō nán yuè wáng    
dào bàng jiàn shān shí   zhǐ tiān shì wàng wèi gǒu de guī   jǐn hái xiāng yào   shǐ 使 shān zhī shí tóng huī guāng    
zhāo huǎn jiá xià nán huāng   chē qiān jīn mǎn zhuāng biàn lìng 便 zhì jǐn bǎi wàn jǐn   guǒ shān shí róng zhāng    
zhì jīn yán ē cǎo zhāo huáng huáng   shòu niǎo gǎn xiáng làn rán yún xiá cǎi xià   zhào jiāng zhōng yāng    
dēng diān   kuī hǎi lüè sāng duō wén xiàn   zhī huáng    
yǒu zhì yuàn suì   què zēng kǎi kāng wén jiǎ hàn shì nǎi   yǒu jiǎ shēng liú lùn bàng    
wén xiù bèi qiáng   zhàng wèi yān liàng huò dài suǒ shí kāng ǒu   rán huì cháng    
nài bào tiǎn suǒ cháng   zhān fāng yuē yuán láo kēng qiāng fěi   dào ěr shí wéi kuáng zhī shāng