荆山独往

唐代 姚系
宿昔山水上,抱琴聊踯躅。山远去难穷,琴悲多断续。 岩重丹阳树,泉咽闻阴谷。时下白云中,淹留秋水曲。 秋水石栏深,潺湲如喷玉。杂芳被阴岸,坠露方消绿。 恣此平生怀,独游还自足。
宿 shān shuǐ shàng   bào qín liáo zhí zhú shān yuǎn nán qióng   qín bēi duō duàn
yán zhòng dān yáng shù   quán yàn wén yīn shí xià bái yún zhōng   yān liú qiū shuǐ
qiū shuǐ shí lán shēn   chán yuán pēn fāng bèi yīn àn   zhuì fāng xiāo 绿
píng shēng huái 怀   yóu hái