径山道中次韵答周长官兼赠苏寺丞

宋代 苏轼
年来战纷华,渐觉夫子胜。 欲求五亩宅,洒扫乐清净。 学道恨日浅,问禅惭听莹。 聊为山水行,遂此麋鹿性。 独游吾未果,觅伴谁复听。 吾宗古遗直,穷达付前定。 餔糟醉方熟,洒面呼不醒。 奈何效燕蝠,屡欲争晨暝。 不如従我游,高论发犀柄。 溪南渡横木,山寺称小径。 (太平寺,俗号小径山。 )幽寻自兹始,归路微月映。 南望功臣山,云外盘飞磴。 三更渡锦水,再宿留石镜。 缅怀周与李,能作洛生咏。 明朝二子至,诗律严号令。 篮舆置纸笔,得句轻千乘。 玲珑苦奇秀,名实巧相称。 九仙更幽绝,笑语千山应。 空岩侧破瓮,飞流洒浮磬。 山前见?亦,候吏铙鼓竞。 我生本艰奇,尘土满釜甑。 山禽与野兽,知我久蹭蹬。 笑谓候吏还,御虎吾有命。 径山虽云远,行李稍可并。 颇讶王子猷,忽起山阴兴。 但报菊花开,吾当理归榜。
nián lái zhàn fēn huá   jiàn jué shèng  
qiú zhái   sǎo yuè qīng jìng  
xué dào hèn qiǎn   wèn chán cán tīng yíng  
liáo wéi shān shuǐ xíng   suì 鹿 xìng  
yóu wèi guǒ   bàn shuí tīng  
zōng zhí   qióng qián dìng  
zāo zuì fāng shú   miàn xǐng  
nài xiào yàn   zhēng chén míng  
cóng yóu   gāo lùn bǐng  
nán héng   shān chēng xiǎo jìng  
  tài píng   hào xiǎo jìng shān  
  yōu xún shǐ   guī wēi yuè yìng  
nán wàng gōng chén shān   yún wài pán fēi dèng  
sān gēng jǐn shuǐ   zài 宿 liú shí jìng  
miǎn huái 怀 zhōu   néng zuò luò shēng yǒng  
míng cháo èr zi zhì   shī yán hào lìng  
lán zhì zhǐ   de qīng qiān shèng  
líng lóng xiù   míng shí qiǎo xiāng chèn  
jiǔ xiān gèng yōu jué   xiào qiān shān yīng  
kōng yán wèng   fēi liú qìng  
shān qián jiàn   ?   hòu náo jìng  
shēng běn jiān   chén mǎn zèng  
shān qín shòu   zhī jiǔ cèng dèng  
xiào wèi hòu hái   yǒu mìng  
jìng shān suī yún yuǎn   xíng shāo bìng  
wáng yóu   shān yīn xīng  
dàn bào huā kāi   dāng guī bǎng