径山白虎寺诗

宋代 朱翌
绕郭寻好山,直北得睹径。 一重复一掩,间度略知名度峻。 溪声出左方,环玦步相应。 万木俨扶持,四山拥清润。 高疑星可摘,况乃斗之分。 诸分恨到晚,六月宜问信。 颇闻开山老,说法起众病。 坐受於菟降,了不怀寸刃。 山僧诧神通,辩口纷若磬。 我岂必胜哉,渠自有佛性。
rào guō xún hǎo shān   zhí běi jìng  
chóng yǎn   jiān lüè zhī míng jùn  
shēng chū zuǒ fāng   huán jué xiāng yìng  
wàn yǎn chí   shān yōng qīng rùn  
gāo xīng zhāi   kuàng nǎi dòu zhī fēn  
zhū fēn hèn dào wǎn   liù yuè wèn xìn  
wén kāi shān lǎo   shuō zhòng bìng  
zuò shòu jiàng   liǎo huái 怀 cùn rèn  
shān sēng chà shén tōng   biàn kǒu fēn ruò qìng  
shèng zāi   yǒu xìng