荆卿叹

宋代 张宪
白虹贯赤日,易水生凄风。燕人尽悲愤,相送冀城中。 筑声何惨戚,歌意哀无穷。岂不念即往,立堪嬴政胸。 徘徊有所待,匪畏秦帝雄。自恨剑术疏,未易了君事。 秣马膏吾车,我客久不至。奈何遽相促,苦未知人意。 丈夫重然诺,断臂死不辞。但怜樊将军,九泉终见疑。 咄彼死灰儿,曷足同等夷。
bái hóng guàn chì   shuǐ shēng fēng yàn rén jǐn bēi fèn   xiāng sòng chéng zhōng
zhù shēng cǎn   āi qióng niàn wǎng   kān yíng zhèng xiōng
pái huái yǒu suǒ dài   fěi wèi qín xióng hèn jiàn shù shū   wèi le jūn shì
gāo chē   jiǔ zhì nài xiāng   wèi zhī rén
zhàng zhòng rán nuò   duàn dàn lián fán jiāng jūn   jiǔ quán zhōng jiàn
duō huī ér   tóng děng