经略焕章先生宠赐千叶梅佳制似笑疏花太孤瘦故教密叶拥千层昔人所未经道真绝唱也褒不揆辄拾馀意申呈仰丐规削

宋代 刘褒
乾叶惊飞蹀躞轻,疏枝绰妁斗酥凝。正怜驿使来冲雪,却费诗翁巧斲冰。 天女手高饶剪刻,玉环肌满见棱层。何人醉作罗浮梦,花杪横参撼未应。
qián jīng fēi dié xiè qīng   shū zhī chuò shuò dòu níng zhèng lián shǐ 驿 lái 使 chōng xuě què   fèi shī wēng qiǎo zhuó bīng    
tiān shǒu gāo ráo jiǎn   huán mǎn jiàn léng céng rén zuì zuò luó mèng huā   miǎo héng cān hàn wèi yìng