经乱後将避地剡中留赠崔宣城

唐代 李白
双鹅飞洛阳,五马渡江徼。何意上东门,胡雏更长啸。 中原走豺虎,烈火焚宗庙。太白昼经天,颓阳掩馀照。 王城皆荡覆,世路成奔峭。四海望长安,颦眉寡西笑。 苍生疑落叶,白骨空相吊。连兵似雪山,破敌谁能料。 我垂北溟翼,且学南山豹。崔子贤主人,欢娱每相召。 胡床紫玉笛,却坐青云叫。杨花满州城,置酒同临眺。 忽思剡溪去,水石远清妙。雪尽天地明,风开湖山貌。 闷为洛生咏,醉发吴越调。赤霞动金光,日足森海峤。 独散万古意,闲垂一溪钓。猿近天上啼,人移月边棹。 无以墨绶苦,来求丹砂要。华发长折腰,将贻陶公诮。
shuāng é fēi luò yáng   jiāng jiǎo shàng dōng mén   chú gèng cháng xiào
zhōng yuán zǒu chái   liè huǒ fén zōng miào tài bái zhòu jīng tiān   tuí yáng yǎn zhào
wáng chéng jiē dàng   shì chéng bēn qiào hǎi wàng cháng ān   pín méi guǎ 西 xiào
cāng shēng luò   bái kōng xiāng diào lián bīng xuě shān   shuí néng liào
chuí běi míng   qiě xué nán shān bào cuī zi xián zhǔ rén   huān měi xiāng zhào
chuáng   què zuò qīng yún jiào yáng huā mǎn zhōu chéng   zhì jiǔ tóng lín tiào
shàn   shuǐ shí yuǎn qīng miào xuě jǐn tiān míng   fēng kāi shān mào
mèn wèi luò shēng yǒng   zuì yuè diào chì xiá dòng jīn guāng   sēn hǎi qiáo
sàn wàn   xián chuí diào yuán jìn tiān shàng   rén yuè biān zhào
shòu   lái qiú dān shā yào huá zhǎng zhé yāo   jiāng táo gōng qiào