經亂後將避地剡中留贈崔宣城

唐代 李白
雙鵝飛洛陽,五馬渡江徼。何意上東門,胡雛更長嘯。 中原走豺虎,烈火焚宗廟。太白晝經天,頹陽掩餘照。 王城皆盪覆,世路成奔峭。四海望長安,顰眉寡西笑。 蒼生疑落葉,白骨空相吊。連兵似雪山,破敵誰能料。 我垂北溟翼,且學南山豹。崔子賢主人,歡娛每相召。 胡床紫玉笛,卻坐青雲叫。楊花滿州城,置酒同臨眺。 忽思剡溪去,水石遠清妙。雪盡天地明,風開湖山貌。 悶為洛生詠,醉發吳越調。赤霞動金光,日足森海嶠。 獨散萬古意,閒垂一溪釣。猿近天上啼,人移月邊棹。 無以墨綬苦,來求丹砂要。華髮長折腰,將貽陶公誚。
shuāng é fēi luò yáng   jiāng jiǎo shàng dōng mén   chú gèng cháng xiào
zhōng yuán zǒu chái   liè huǒ fén zōng miào tài bái zhòu jīng tiān   tuí yáng yǎn zhào
wáng chéng jiē dàng   shì chéng bēn qiào hǎi wàng cháng ān   pín méi guǎ 西 xiào
cāng shēng luò   bái kōng xiāng diào lián bīng xuě shān   shuí néng liào
chuí běi míng   qiě xué nán shān bào cuī zi xián zhǔ rén   huān měi xiāng zhào
chuáng   què zuò qīng yún jiào yáng huā mǎn 滿 zhōu chéng   zhì jiǔ tóng lín tiào
shàn   shuǐ shí yuǎn qīng miào xuě jǐn tiān míng   fēng kāi shān mào
mèn wèi luò shēng yǒng   zuì yuè diào 調 chì xiá dòng jīn guāng   sēn hǎi qiáo
sàn wàn   xián chuí diào yuán jìn tiān shàng   rén yuè biān zhào
shòu   lái qiú dān shā yào huá zhǎng zhé yāo   jiāng táo gōng qiào