京口有归燕

宋代 曹勋
春烟昼白春草绿,春水溶溶曲江曲。 吴宫梁苑尽灰飞,胡马骄嘶衔苜蓿。 萧条南国閟春愁,章台瑶室今茅屋。 中原民庶被毡裘,万室无人皆鼠伏。 子归何处定安巢,楚幕虽多易倾覆。 感君为君思建章,万户朱门缀珠玉。 当时天下尚无为,今日悲凉变何速。 感君歌,为君哭,番人走马鸣{车賣}辘。 汾阳已死淮阴族。沉沉壮士听晨鸡, 豺狼当路食人肉。燕齐邹鲁化腥膻,
chūn yān zhòu bái chūn cǎo 绿   chūn shuǐ róng róng jiāng  
gōng liáng yuàn jǐn huī fēi   jiāo xián xu  
xiāo tiáo nán guó chūn chóu   zhāng tái yáo shì jīn máo  
zhōng yuán mín shù bèi zhān qiú   wàn shì rén jiē shǔ  
zi guī chǔ dìng ān cháo   chǔ suī duō qīng  
gǎn jūn wèi jūn jiàn zhāng   wàn zhū mén zhuì zhū  
dāng shí tiān xià shàng wéi   jīn bēi liáng biàn  
gǎn jūn   wèi jūn   fān rén zǒu míng   { chē mài   }  
fén yáng huái yīn chén chén zhuàng shì tīng chén    
chái láng dāng shí rén ròu yàn zōu huà xīng shān