京口怀洛阳旧居,兼寄广陵二三知己

唐代 刘长卿
川阔悲无梁,蔼然沧波夕。天涯一飞鸟,日暮南徐客。 气混京口云,潮吞海门石。孤帆候风进,夜色带江白。 一水阻佳期,相望空脉脉。那堪岁芳尽,更使春梦积。 故国胡尘飞,远山楚云隔。家人想何在,庭草为谁碧。 惆怅空伤情,沧浪有馀迹。严陵七里滩,携手同所适。
chuān kuò bēi liáng   ǎi rán cāng tiān fēi niǎo   nán
hùn jīng kǒu yún   cháo tūn hǎi mén shí fān hòu fēng jìn   dài jiāng bái
shuǐ jiā   xiāng wàng kōng kān suì fāng jǐn   gèng shǐ 使 chūn mèng
guó chén fēi   yuǎn shān chǔ yún jiā rén xiǎng zài   tíng cǎo wèi shuí
chóu chàng kōng shāng qíng   cāng làng yǒu yán líng tān   xié shǒu tóng suǒ shì