经过合寨吊孟氏故居二首

宋代 王之道
藤梢棘刺失朱门,空想当年载酒樽。 天色重增行客恨,东风吹雨湿黄昏。
téng shāo shī zhū mén   kōng xiǎng dāng nián zǎi jiǔ zūn  
tiān zhòng zēng xíng hèn   dōng fēng chuī shī 湿 huáng hūn