经冯氏先茔

明代 王恭
音容别后远悠悠,寥落他乡土一抔。野水寒禽空对客,夕阳红树更关愁。 手披荒草孤坟在,泪洒残梅一笛秋。淮海十年多少恨,几人归葬故山头。
yīn róng bié hòu yuǎn yōu yōu   liáo luò xiāng póu shuǐ hán qín kōng duì   yáng hóng shù gèng guān chóu    
shǒu huāng cǎo fén zài   lèi cán méi qiū huái hǎi shí nián duō shǎo hèn   rén guī zàng shān tóu