經馮氏先塋

明代 王恭
音容別後遠悠悠,寥落他鄉土一抔。野水寒禽空對客,夕陽紅樹更關愁。 手披荒草孤墳在,淚灑殘梅一笛秋。淮海十年多少恨,幾人歸葬故山頭。
yīn róng bié hòu yuǎn yōu yōu   liáo luò xiāng póu shuǐ hán qín kōng duì   yáng hóng shù gèng guān chóu    
shǒu huāng cǎo fén zài   lèi cán méi qiū huái hǎi shí nián duō shǎo hèn   rén guī zàng shān tóu