泾川道中

元代 舒頔
青山雨后白云生,云气参差草树清。 明月出山云弄影,清风吹水树含声。 人家屋角惊厖吠,官路桥头去马鸣。 天下之间吾亦客,还将老眼望升平。
qīng shān hòu bái yún shēng   yún cēn cǎo shù qīng  
míng yuè chū shān yún nòng yǐng   qīng fēng chuī shuǐ shù hán shēng  
rén jiā jiǎo jīng páng fèi   guān qiáo tóu míng  
tiān xià zhī jiān   hái jiāng lǎo yǎn wàng shēng píng