涇川道中

元代 舒頔
青山雨後白雲生,雲氣參差草樹清。 明月出山雲弄影,清風吹水樹含聲。 人家屋角驚厖吠,官路橋頭去馬鳴。 天下之間吾亦客,還將老眼望昇平。
qīng shān hòu bái yún shēng   yún cēn cǎo shù qīng  
míng yuè chū shān yún nòng yǐng   qīng fēng chuī shuǐ shù hán shēng  
rén jiā jiǎo jīng páng fèi   guān qiáo tóu míng  
tiān xià zhī jiān   hái jiāng lǎo yǎn wàng shēng píng