京城閒居杂言四首 其二

元代 揭傒斯
朔土高且厚,民生劲而彊。榆柳虽弱质,生植益繁昌。 桃李大于拳,枣栗充糇粮。谁谓苦寒地,百物莫得伤。 青青云梦竹,宿昔傲雪霜。移植于此庭,不如芥与杨。 竹性岂有改,由来非本乡。
shuò gāo qiě hòu   mín shēng jìn ér jiàng liǔ suī ruò zhì   shēng zhí fán chāng
táo quán   zǎo chōng hóu liáng shuí wèi hán   bǎi de shāng
qīng qīng yún mèng zhú   宿 ào xuě shuāng zhí tíng   jiè yáng
zhú xìng yǒu gǎi   yóu lái fēi běn xiāng