靖安刘节妇诗

元代 刘崧
春花逐飘风,不复返故枝。妇人守中闺,死别生不离。 借问闺中妇,守此将为谁。岂但伤所天,恒恐宗事隳。 念昔初嫁日,委币充房帷。母也为我笄,姊妹为我缡。 祝我出门去,事夫永相宜。夫家庭前树,两见春葳蕤。 下有紫鸳鸯,双双戏清池。思同郑鸡鸣,忍歌秦扊扅。 君子不百年,弃捐忽如违。高堂无老姑,所有乳下儿。 不知后生死,身在义则随。势弱将易摇,众言生间危。 譬彼鸟方鷇,阚窥笑群鸱。又如孤栖燕,徒劳飞雀思。 亲戚来相看,怜我青娥眉。叹息劝且言,悯我寒与饥。 含悽谢所亲,抆泪洗铅脂。指天唾出血,誓死终不移。 结髦覆儿额,裹衣承涕洟。妾身未即死,会见成人时。 夜绩坐达晨,晨理机中丝。卖丝教买书,读书以为资。 上承祖先祀,下衍嗣续期。忽忽八十馀,子孙足娱嬉。 被服岂无华,终乐缟与綦。明明王令尹,具录上府辞。 母死不待旌,乡里嗟惜之。我识贤母孙,温克而令仪。 能言小学训,实自祖母师。外有女鉴书,谆谆诲贞慈。 遭燬乃弗传,念之涕交颐。嘅彼穹壤间,孰不躬秉彝。 安静或反悖,仓皇竟摧萎。岂知妇女辈,颠沛终自持。 岩岩绣谷山,望之俨馀姿。太史倘有徵,视我贞节诗。
chūn huā zhú piāo fēng   fǎn zhī rén shǒu zhōng guī   bié shēng
jiè wèn guī zhōng   shǒu jiāng wèi shuí dàn shāng suǒ tiān   héng kǒng zōng shì huī
niàn chū jià   wěi chōng fáng wéi wèi   mèi wèi
zhù chū mén   shì yǒng xiāng jiā tíng qián shù   liǎng jiàn chūn wēi ruí
xià yǒu yuān yāng   shuāng shuāng qīng chí tóng zhèng míng   rěn qín yǎn
jūn zi bǎi nián   juān wéi gāo táng lǎo   suǒ yǒu xià ér
zhī hòu shēng   shēn zài suí shì ruò jiāng yáo   zhòng yán shēng jiān wēi
niǎo fāng kòu   hǎn kuī xiào qún chī yòu yàn   láo fēi què
qīn lái xiāng kàn   lián qīng é méi tàn quàn qiě yán   mǐn hán
hán xiè suǒ qīn   wěn lèi qiān zhī zhǐ tiān tuò chū xuè   shì zhōng
jié máo ér é   guǒ chéng qiè shēn wèi   huì jiàn chéng rén shí
zuò chén   chén zhōng mài jiào mǎi shū   shū wéi
shàng chéng xiān   xià yǎn shí   sūn
bèi huá   zhōng gǎo míng míng wáng lìng yǐn   shàng
dài jīng   xiāng jiē zhī shí xián sūn   wēn ér lìng
néng yán xiǎo xué xùn   shí shī wài yǒu jiàn shū   zhūn zhūn huì zhēn
zāo huǐ nǎi chuán   niàn zhī jiāo kǎi qióng rǎng jiān   shú gōng bǐng
ān jìng huò fǎn bèi   cāng huáng jìng cuī wēi zhī bèi   diān pèi zhōng chí
yán yán xiù shān   wàng zhī yǎn 姿 tài shǐ tǎng yǒu zhēng   shì zhēn jié shī