晋祠鱼池

宋代 韩琦
女郎祠下池,清莹薄山脚。游鳞明鉴中,素恃神可托。 群嬉不畏人,似得天真乐。祠者常见怜,投食任争绰。 且疑神佑之,纵嚵安敢摸。达者时公攘,羹鲙陷烹斫。 神乎所保扶,未免挫阴恶。何如致君人,其道本宏博。 天下日唐虞,声教尽薰灼。推此及微类,鱼鳖得咸若。
láng xià chí   qīng yíng báo shān jiǎo yóu lín míng jiàn zhōng   shì shén tuō    
qún wèi rén   shì tiān zhēn zhě cháng jiàn lián tóu   shí rèn zhēng chuò    
qiě shén yòu zhī   zòng chán ān gǎn zhě shí gōng rǎng gēng   kuài xiàn pēng zhuó    
shén suǒ bǎo   wèi miǎn cuò yīn è zhì jūn rén   dào běn hóng    
tiān xià táng   shēng jiào jǐn xūn zhuó tuī wēi lèi   biē xián ruò