谨次十七叔去郑诗韵二章以寄家叔一章以自咏

宋代 陈与义
镜中无复故人怜,却愧谋生后计然。 叔夜本非堪作吏,元龙今悔不求田。 怀亲更值薪如桂,作客重看栗过拳。 万事巧违高枕卧,忧来一夕费三迁。
jìng zhōng rén lián   què kuì móu shēng hòu rán  
shū běn fēi kān zuò   yuán lóng jīn huǐ qiú tián  
huái 怀 qīn gèng zhí xīn guì   zuò zhòng kàn guò quán  
wàn shì qiǎo wéi gāo zhěn   yōu lái fèi sān qiān