謹次十七叔去鄭詩韻二章以寄家叔一章以自詠

宋代 陳與義
鏡中無復故人憐,卻愧謀生後計然。 叔夜本非堪作吏,元龍今悔不求田。 懷親更值薪如桂,作客重看栗過拳。 萬事巧違高枕臥,憂來一夕費三遷。
jìng zhōng rén lián   què kuì móu shēng hòu rán  
shū běn fēi kān zuò   yuán lóng jīn huǐ qiú tián  
huái qīn gèng zhí xīn guì   zuò zhòng kàn guò quán  
wàn shì qiǎo wéi gāo zhěn   yōu lái fèi sān qiān