今春花卉盛时黄雾连十余日不解久不作诗偶成

宋代 张嵲
病觉诗思竭,年华奈若何。 乱花欺客恨,黄雾作春魔。 地僻交游绝,庭空鸟雀多。 乱离从节变,不复叹蹉跎。
bìng jué shī jié   nián huá nài ruò  
luàn huā hèn   huáng zuò chūn  
jiāo yóu jué   tíng kōng niǎo què duō  
luàn cóng jié biàn   tàn cuō tuó