今春花卉盛時黃霧連十餘日不解久不作詩偶成

宋代 張嵲
病覺詩思竭,年華奈若何。 亂花欺客恨,黃霧作春魔。 地僻交遊絕,庭空鳥雀多。 亂離從節變,不復嘆蹉跎。
bìng jué shī jié   nián huá nài ruò  
luàn huā hèn   huáng zuò chūn  
jiāo yóu jué   tíng kōng niǎo què duō  
luàn cóng jié biàn   tàn cuō tuó