鸡鸣篇

魏晋 岑德润
钟响应繁霜,晨鸡锦臆张。帘迥犹侵露,枝高已映光。 排空下朝揭,奋翼上花扬。雨晦思君子,关开脱孟尝。 既得依云外,安用集陈仓。
zhōng xiǎng yìng fán shuāng   chén jǐn zhāng lián jiǒng yóu qīn   zhī gāo yìng guāng
pái kōng xià cháo jiē   fèn shàng huā yáng huì jūn zi   guān kāi tuō mèng cháng
yún wài   ān yòng chén cāng