寄勉甫

宋代 孔平仲
猛虎不伏枥,抟鹏笑韝鹰。丈夫志四海,羞愧守门庭。 君实豪杰士,贫贱乡人轻。愤发策蹇驴,西走游玉京。 负书入太学,大带参诸生。文章逸莫控,学问骤以升。 曾未年岁馀,哗哗得声名。定知有所立,俯拾紫与青。 顾我孤陋者,聋瞽其聪明。譬如山下泉,碍险尚未行。 无人为激进,安得归沧溟。所愿同君游,扬波浩东倾。 此志何日遂,长呼涕淋缨。北望风谊美,心焉如旆旌。
měng   tuán péng xiào gōu yīng zhàng zhì hǎi xiū   kuì shǒu mén tíng    
jūn shí háo jié shì   pín jiàn xiāng rén qīng fèn jiǎn   zǒu 西 yóu jīng    
shū tài xué   dài cān zhū shēng wén zhāng kòng xué   wèn zhòu shēng    
céng wèi nián suì   huā huā shēng míng dìng zhī yǒu suǒ   shí qīng    
lòu zhě   lóng cōng ming shān xià quán ài   xiǎn shàng wèi xíng    
rén wéi jìn   ān guī cāng míng suǒ yuàn tóng jūn yóu yáng   hào dōng qīng    
zhì suì   cháng lín yīng běi wàng fēng měi xīn   yān pèi jīng