纪梦曲

宋代 薛师石
夜梦佳人姱且长,星冠霞帔云衣裳。 双眉浅淡画春色,两耳炫濯垂珠珰。 细步逡巡倏相近,世道人情不敢问。 敛容正笑发一言,不识巫山云雨恨。 自从十五学仙经,今年二十身骨清。 天上有籍升其名,长声短声歌紫琼。 紫琼之章词宛转,永与人间风调远。 余声示竟钟鼓鸣,雾散烟收人不见。
mèng jiā rén kuā qiě zhǎng   xīng guān xiá pèi yún shang  
shuāng méi qiǎn dàn huà chūn   liǎng ěr xuàn zhuó chuí zhū dāng  
qūn xún shū xiāng jìn   shì dào rén qíng gǎn wèn  
liǎn róng zhèng xiào yán   shí shān yún hèn  
cóng shí xué xiān jīng   jīn nián èr shí shēn qīng  
tiān shàng yǒu shēng míng   zhǎng shēng duǎn shēng qióng  
qióng zhī zhāng wǎn zhuǎn   yǒng rén jiān fēng diào yuǎn  
shēng shì jìng zhōng míng   sàn yān shōu rén jiàn