记梦

宋代 华岳
溪泠泠,鼓冬冬, 虚堂淅沥生寒风。寒风绕我梦魂去, 飞扬直上蓬莱宫。蓬莱宫殿女如玉, 霓裳羽扇环帘栊。月娥留我宴珠翠, 玳筵间列花丛丛。酒酣万象罗心胸, 举杯话别殊匆匆。青鸾命驾下空阔, 一声珰佩鸣丁东。被衣起坐周四顾, 庭户悄悄无人踪。银河万里倒澄碧, 冰鉴半轮斜倚空。
líng líng   dōng dōng  
táng shēng hán fēng hán fēng rào mèng hún    
fēi yáng zhí shàng péng lái gōng péng lái gōng diàn 殿    
cháng shàn huán lián lóng yuè é liú yàn zhū cuì    
dài yán jiān liè huā cóng cóng jiǔ hān wàn xiàng luó xīn xiōng    
bēi huà bié shū cōng cōng qīng luán mìng jià xià kōng kuò    
shēng dāng pèi míng dīng dōng bèi zuò zhōu    
tíng qiāo qiāo rén zōng yín wàn dào chéng    
bīng jiàn bàn lún xié kōng