寄茂枯林上人

宋代 朱晞颜
吴山一何丽,湖水清且瀰。天高灏气浮,我行适其时。 陂长秋意住,蘋末来清飔。扁舟日来往,薄宦焉能羁。 山中耆旧人,吟啸相追随。茶笋尽禅味,风月多襟期。 胡为滞江表,一钵营朝饥。何当归来乎,共赋丛桂枝。
shān   shuǐ qīng qiě tiān gāo hào   xíng shì shí
bēi cháng qiū zhù   píng lái qīng piān zhōu lái wǎng   báo huàn yān néng
shān zhōng jiù rén   yín xiào xiāng zhuī suí chá sǔn jǐn chán wèi   fēng yuè duō jīn
wéi zhì jiāng biǎo   yíng cháo dāng guī lái   gòng cóng guì zhī