寄陆安甫

明代 文徵明
吾友陆士龙,瑰姿照瑶璧。谁令厄世网,老大媚泉石。 海滨郁相望,无由慰乖隔。萧然点笔馀,千里盈一尺。 飞泉落寒空,细路缘绝壁。如闻犬吠声,不见人行迹。 白云缥缈际,应有神仙宅。阆风吹瑶华,知君有遐适。 顾君庙廊器,岂久在山泽。
yǒu shì lóng   guī 姿 zhào yáo shuí lìng è shì wǎng lǎo   mèi quán shí    
hǎi bīn xiāng wàng   yóu wèi guāi xiāo rán diǎn qiān   yíng chǐ    
fēi quán luò hán kōng   yuán jué wén quǎn fèi shēng   jiàn rén xíng    
bái yún piāo miǎo   yīng yǒu shén xiān zhái láng fēng chuī yáo huá zhī   jūn yǒu xiá shì    
jūn miào láng   jiǔ zài shān