寄李彦弼端臣

宋代 刘弇
吾生本何为,笔墨代耨耒。拂衣辞云林,偶与寸禄会。 随翔俗子后,如垢不时靧。几欲临紫虚,摽身飞鸟外。 时哉不吾与,岁晚怵颠沛。炯炯平生心,谁与论梗槩。 李侯西南秀,胸腹无留碍。表表起孤韵,回飙写苍桧。 笔挫三千英,壮甚敌王忾。高搴若木枝,直抚灵鳌戴。 前年帝王州,晤语早倾盖。欣逢妙年客,良愧晼晚态。 谓我文字工,超起到前辈。去年清漳浒,经从不辞再。 高谈破三鼓,阴胆掉百怪。是时方穷冬,瑟缩寂万籁。 滕阁挂星斗,嵌根眇江带。惭非徐孺榻,仅饱吴儿鲙。 忍为鸱夷笑,恃有太白在。四驺驰颓年,遗迹扫茫昧。 君今规壮图,吾辕方未改。青原心欲折,合散几烟霭。 空怀简书畏,未卜簪裾对。翻思谢客吟,拾月弄云海。
shēng běn wéi   dài nòu lěi yún lín ǒu   cùn huì    
suí xiáng hòu   gòu shí huì lín biāo   shēn fēi niǎo wài    
shí zāi   suì wǎn chù diān pèi jiǒng jiǒng píng shēng xīn shuí   lùn gěng gài    
hóu 西 nán xiù   xiōng liú ài biǎo biǎo yùn huí   biāo xiě cāng guì    
cuò sān qiān yīng   zhuàng shén wáng kài gāo qiān ruò zhī zhí   líng áo dài    
qián nián wáng zhōu   zǎo qīng gài xīn féng miào nián liáng   kuì wǎn wǎn tài    
wèi wén gōng   chāo dào qián bèi nián qīng zhāng jīng   cóng zài    
gāo tán sān   yīn dǎn diào bǎi guài shì shí fāng qióng dōng   suō wàn lài    
téng guà xīng dǒu   qiàn gēn miǎo jiāng dài cán fēi jǐn   bǎo ér kuài    
rěn wèi chī xiào   shì yǒu tài bái zài zōu chí tuí nián   sǎo máng mèi    
jūn jīn guī zhuàng   yuán fāng wèi gǎi qīng yuán xīn zhé   sàn yān ǎi    
kōng huái 怀 jiǎn shū wèi   wèi zān duì fān xiè yín shí   yuè nòng yún hǎi