寄李献甫
何言自我去,眼前一似空。
城中岂无人,过目犹飞虫。
又厌尘事多,枳棘生胸中。
安知秋江水,净碧如磨铜。
尚恨有世累,不及垂钓翁。
望望当速来,止琴视孤鸿。
hé
何
yán
言
zì
自
wǒ
我
qù
去
,
yǎn
眼
qián
前
yī
一
sì
似
kōng
空
。
chéng
城
zhōng
中
qǐ
岂
wú
无
rén
人
,
guò
过
mù
目
yóu
犹
fēi
飞
chóng
虫
。
yòu
又
yàn
厌
chén
尘
shì
事
duō
多
,
zhǐ
枳
jí
棘
shēng
生
xiōng
胸
zhōng
中
。
ān
安
zhī
知
qiū
秋
jiāng
江
shuǐ
水
,
jìng
净
bì
碧
rú
如
mó
磨
tóng
铜
。
shàng
尚
hèn
恨
yǒu
有
shì
世
lèi
累
,
bù
不
jí
及
chuí
垂
diào
钓
wēng
翁
。
wàng
望
wàng
望
dāng
当
sù
速
lái
来
,
zhǐ
止
qín
琴
shì
视
gū
孤
hóng
鸿
。