寄柳州韩司户郎中

唐代 韦应物
达识与昧机,智殊迹同静。于焉得携手,屡赏清夜景。 潇洒陪高咏,从容羡华省。一逐风波迁,南登桂阳岭。 旧里门空掩,欢游事皆屏。怅望城阙遥,幽居时序永。 春风吹百卉,和煦变闾井。独闷终日眠,篇书不复省。 唯当望雨露,沾子荒遐境。
shí mèi   zhì shū tóng jìng yān xié shǒu   shǎng qīng jǐng
xiāo péi gāo yǒng   cóng róng xiàn huá shěng zhú fēng qiān   nán dēng guì yáng lǐng
jiù mén kōng yǎn   huān yóu shì jiē píng chàng wàng chéng què yáo   yōu shí yǒng
chūn fēng chuī bǎi huì   biàn jǐng mèn zhōng mián   piān shū shěng
wéi dāng wàng   zhān zi huāng xiá jìng