寄刘范东提学

明代 唐顺之
不材因得返园庐,穷巷犹存四壁余。生计十年思种树,病身终岁强移书。 山僧白社容相往,长者高车日与疏。畴昔虚蒙国士待,于今樗散更无如。
cái yīn fǎn yuán   qióng xiàng yóu cún shēng shí nián zhòng shù bìng   shēn zhōng suì qiáng shū    
shān sēng bái shè róng xiāng wǎng   zhǎng zhě gāo chē shū chóu méng guó shì dài   jīn chū sàn gēng