寄李君厚

宋代 王令
一笑东风去十年,重来稚子已差肩。 脱衣呼客家声旧,把酒论心士气全。 病骥远思牵直道,老鹰秋梦入青天。 自言出处身无累,一把穷通寄自然。
xiào dōng fēng shí nián   chóng lái zhì jiān  
tuō jiā shēng jiù   jiǔ lùn xīn shì quán  
bìng yuǎn qiān zhí dào   lǎo yīng qiū mèng qīng tiān  
yán chū chǔ shēn lěi   qióng tōng rán