寄李怤去言

宋代 吕本中
东南之望庐山英,李郎落落奇后生。凤凰麒麟在郊薮,芝兰玉树生阶庭。 文章初如滥觞水,行见万里通沧溟。汪侯爱君笔不停,谓君诗似秋风清。 世间儿子甘缩手,苏过赵楠俱抗行。少年才气乃如此,后来定是贤公卿。 伊昔先朝文物盛,君家诸父当朝廷。外兄复是不世才,奇祥异瑞相辉映。 翻云覆雨十年后,昏昏醉梦须君醒。我生未壮日向衰,疾病侵凌心已灰。 眼中之人不易见,千变百技常追随。诗书深藏半鼠矢,笔墨高卧封蛛丝。 功名已矣付公等,田园肯放吾先归。
dōng nán zhī wàng shān yīng   láng luò luò hòu shēng fèng huáng lín zài jiāo sǒu zhī   lán shù shēng jiē tíng    
wén zhāng chū làn shāng shuǐ   xíng jiàn wàn tōng cāng míng wāng hóu ài jūn tíng wèi   jūn shī shì qiū fēng qīng    
shì jiān ér zi gān suō shǒu   guò zhào nán kàng xíng shào nián cái nǎi hòu   lái dìng shì xián gōng qīng    
xiān cháo wén shèng   jūn jiā zhū dāng cháo tíng wài xiōng shì bu shi cái   xiáng ruì xiāng huī yìng    
fān yún shí nián hòu   hūn hūn zuì mèng jūn xǐng shēng wèi zhuàng xiàng shuāi   bìng qīn líng xīn huī    
yǎn zhōng zhī rén jiàn   qiān biàn bǎi cháng zhuī suí shī shū shēn cáng bàn shǔ shǐ   gāo fēng zhū    
gōng míng gōng děng   tián yuán kěn fàng xiān guī