寄李端叔二首 其一

宋代 张耒
束发闻至道,荣辱久齐观。中年婴世故,已复傲忧患。 閒居虽荒寂,几杖颇清晏。悠悠閒晷景,草草贫寝饭。 狂言无为发,浊酒醉自劝。与君通家旧,迩者颇屡见。 相望岂示远,数舍隔异县。吾人师佛祖,妙旨得忍粲。 敛藏避世俗,未免逢侮讪。坐令鬓垂雪,犹把从事版。 尺书每见警,妙语珠在贯。复君进明德,同遂丘壑愿。
shù wén zhì dào   róng jiǔ guān zhōng nián yīng shì   ào yōu huàn    
xián suī huāng   zhàng qīng yàn yōu yōu xián guǐ jǐng cǎo   cǎo pín qǐn fàn    
kuáng yán wéi   zhuó jiǔ zuì quàn jūn tōng jiā jiù ěr   zhě jiàn    
xiāng wàng shì yuǎn   shù shě xiàn rén shī miào   zhǐ rěn càn    
liǎn cáng shì   wèi miǎn féng shàn zuò lìng bìn chuí xuě yóu   cóng shì bǎn    
chǐ shū měi jiàn jǐng   miào zhū zài guàn jūn jìn míng tóng   suì qiū yuàn