寄敬甫叶兄

宋代 华岳
岁欠丁卯秋,八月既生魄。 于时谪建安,脱去未有策。 忽睹星凤光,慨然陪履舄。 自谓入闽建,阅人几千百。 间有知功名,所见得邪僻。 否则苟利禄,鄙猥何足责。 独我子敬甫,挺挺出蛮貊。 舌端摇戈矛,笔下罗疆场。 扣以军国秘,历历有奇画。 以此方定父,归心已翰翮。 送君东郭门,握手不忍释。 明年入中都,首上平戎策。 甫结君相知,便念长沙谪。 细草天子书,愿置孤臣驿。 论荐方踌躇,倚门重垂白。 辙环温清围,笑言方哑哑。 去我两牛鸣,恍若关山隔。 去年槐花黄,郡国书贡籍。 若以经济材,俯亦从此役。 白屋寄簪缨,青灯联袵席。 谈笑生风雷,议论灿金碧。 雪香飞梅花,归鞍整南陌。 别后殊未几,拳拳在朝夕。 君腹坦东床,吾身系西圜。 从此叹参商,蓬瀛非咫尺。 尺纸虽屡投,奥援不我索。 星次几一周,幸我安且怿。 尝观义与利,更相为损益。 欲论古人交,二者请君择。 不惟眼独青,且要心同赤。 此身可虀粉,此道不可易。 自料吾与君,造物难弃掷。 胸次蓬莱山,襟怀云梦泽。 未说诗书帅,休论文章伯。 堂堂大丈夫,讵可虚竹帛。 但恨不振踪,尚此多扞格。 在君当先登,挽回二千石。 饥溺切君身,推解过畴昔。 炎凉无异心,始终无异迹。 庶几吾二人,交情可全璧。
suì qiàn dīng mǎo qiū   yuè shēng  
shí zhé jiàn ān   tuō wèi yǒu  
xīng fèng guāng   kǎi rán péi  
wèi mǐn jiàn   yuè rén qiān bǎi  
jiān yǒu zhī gōng míng   suǒ jiàn de xié  
fǒu gǒu   wěi  
zi jìng   tǐng tǐng chū mán  
shé duān yáo máo   xià luó jiāng chǎng  
kòu jūn guó   yǒu huà  
fāng dìng   guī xīn hàn  
sòng jūn dōng guō mén   shǒu rěn shì  
míng nián zhōng dōu   shǒu shàng píng róng  
jié jūn xiāng zhī   biàn 便 niàn cháng shā zhé  
cǎo tiān shū   yuàn zhì chén 驿  
lùn jiàn fāng chóu chú   mén zhòng chuí bái  
zhé huán wēn qīng wéi   xiào yán fāng  
liǎng niú míng   huǎng ruò guān shān  
nián huái huā huáng   jùn guó shū gòng  
ruò jīng cái   cóng  
bái zān yīng   qīng dēng lián rèn  
tán xiào shēng fēng léi   lùn càn jīn  
xuě xiāng fēi méi huā   guī ān zhěng nán  
bié hòu shū wèi   quán quán zài zhāo  
jūn tǎn dōng chuáng   shēn 西 huán  
cóng tàn shēn shāng   péng yíng fēi zhǐ chǐ  
chǐ zhǐ suī tóu   ào yuán suǒ  
xīng zhōu   xìng ān qiě  
cháng guān   gēng xiāng wèi sǔn  
lùn rén jiāo   èr zhě qǐng jūn  
wéi yǎn qīng   qiě yào xīn tóng chì  
shēn fěn   dào  
liào jūn   zào nán zhì  
xiōng péng lái shān   jīn huái 怀 yún mèng  
wèi shuō shī shū shuài   xiū lùn wén zhāng  
táng táng zhàng   zhú  
dàn hèn zhèn zōng   shàng duō hàn  
zài jūn dāng xiān dēng   wǎn huí èr qiān dàn  
qiè jūn shēn   tuī jiě guò chóu  
yán liáng xīn   shǐ zhōng  
shù èr rén   jiāo qing quán