寄贾一节

宋代 王十朋
无奈穷冬易感伤,况添离别助凄凉。五更月残频成梦,十里青山几断肠。 短棹未乘晨雪去,尺书聊遣暮鸿将。少年勉力亲灯火,要使家声继洛阳。
nài qióng dōng gǎn shāng   kuàng tiān bié zhù liáng gēng yuè cán pín chéng mèng   shí qīng shān duàn cháng
duǎn zhào wèi chéng chén xuě   chǐ shū liáo qiǎn hóng 鸿 jiāng shào nián miǎn qīn dēng huǒ   yào shǐ 使 jiā shēng luò yáng