寄壶山道士

宋代 王称
清溪幽且深,猿鹤邈云峤。中有冥栖士,隐几若埋照。 我昔从之游,远落苏门啸。顾余指石髓,示以斯道妙。 其言直而纯,梗槩领其要。别来在风尘,摧赧中若燎。 未遂鸿鹄举,将贻碧山诮。因之写云缄,日夕引遐眺。
qīng yōu qiě shēn   yuán miǎo yún qiáo zhōng yǒu míng shì   yìn ruò mái zhào
cóng zhī yóu   yuǎn luò mén xiào zhǐ shí suǐ   shì dào miào
yán zhí ér chún   gěng gài lǐng yào bié lái zài fēng chén   cuī nǎn zhōng ruò liáo
wèi suì hóng 鸿   jiāng shān qiào yīn zhī xiě yún jiān   yǐn xiá tiào