寄壺山道士

宋代 王稱
清溪幽且深,猿鶴邈雲嶠。中有冥棲士,隱几若埋照。 我昔從之游,遠落蘇門嘯。顧余指石髓,示以斯道妙。 其言直而純,梗槩領其要。別來在風塵,摧赧中若燎。 未遂鴻鵠舉,將貽碧山誚。因之寫雲緘,日夕引遐眺。
qīng yōu qiě shēn   yuán miǎo yún qiáo zhōng yǒu míng shì   yìn ruò mái zhào
cóng zhī yóu   yuǎn luò mén xiào zhǐ shí suǐ   shì dào miào
yán zhí ér chún   gěng gài lǐng yào bié lái zài fēng chén   cuī nǎn zhōng ruò liáo
wèi suì hóng   jiāng shān qiào yīn zhī xiě yún jiān   yǐn xiá tiào