寄和些翁补山堂诗己就闻翁返石门复次元韵寄意

明代 王夫之
无字之碑谁帝虎,无弦之琴谁宫羽。角尖不挂羚羊痕,随意天花散春雨。 我公昔浮玉沙湖,湖上突出孤山孤。补山未了公南返,螺髻修眉半有无。 下士之见不越咫,谓公勤勤补山耳。支祈平吞江南之云江北梦,息壤欲堙何处起。 公笑捲山山为藏,青苍缩入柳杯里。折脚铛中冰不腐,煮烂须弥将芥补。 湖南空有青莲七十二万茎,总不入公补处数。无土不现补山堂,峥嵘日月开幽荒。 飞来之峰弹指已过洞庭水,北山愚公嗟徬徨。
zhī bēi shuí   xián zhī qín shuí gōng jiǎo jiān guà líng yáng hén suí   tiān huā sàn chūn    
gōng shā   shàng chū shān shān wèi liǎo gōng nán fǎn luó   xiū méi bàn yǒu    
xià shì zhī jiàn yuè zhǐ   wèi gōng qín qín shān ěr zhī píng tūn jiāng nán zhī yún jiāng běi mèng   rǎng yīn chǔ    
gōng xiào juǎn shān shān wèi cáng   qīng cāng suō liǔ bēi shé jiǎo chēng zhōng bīng zhǔ   làn jiāng jiè    
nán kōng yǒu qīng lián shí èr wàn jīng   zǒng gōng chù shù xiàn shān táng zhēng   róng yuè kāi yōu huāng    
fēi lái zhī fēng tán zhǐ guò dòng tíng shuǐ   běi shān gōng jiē páng huáng