极寒

宋代 文同
灯火宜冬杪,图书称夜长。帘钩挂新月,窗纸漏飞霜。 酒醴惭孤宦,皮毛逐异乡。谁知旧山下,梅艳满东墙。
dēng huǒ dōng miǎo   shū chēng zhǎng lián gōu guà xīn yuè chuāng   zhǐ lòu fēi shuāng    
jiǔ cán huàn   máo zhú xiāng shéi zhī jiù shān xià méi   yàn mǎn dōng qiáng