集古 其一 偶见
莫愁还自有愁时,眉敛春山知为谁。
含泪向人羞不语,芙蓉头上绾青丝。
mò
莫
chóu
愁
hái
还
zì
自
yǒu
有
chóu
愁
shí
时
,
méi
眉
liǎn
敛
chūn
春
shān
山
zhī
知
wèi
为
shuí
谁
。
hán
含
lèi
泪
xiàng
向
rén
人
xiū
羞
bù
不
yǔ
语
,
fú
芙
róng
蓉
tóu
头
shàng
上
wǎn
绾
qīng
青
sī
丝
。