寄贡弟
劲云翔空林,积雨荒茂草。哀鸣闻离兽,惊栖见羁鸟。
时逝运自颓,物壮势还老。感至境寥怆,悲来色枯槁。
玩此岂有极,辨之苦不早。如何复伤别,咫尺成远道。
jìn
劲
yún
云
xiáng
翔
kōng
空
lín
林
,
jī
积
yǔ
雨
huāng
荒
mào
茂
cǎo
草
āi
。
míng
哀
wén
鸣
lí
闻
shòu
离
jīng
兽
,
qī
惊
jiàn
栖
jī
见
niǎo
羁
鸟
。
shí
时
shì
逝
yùn
运
zì
自
tuí
颓
,
wù
物
zhuàng
壮
shì
势
hái
还
lǎo
老
gǎn
。
zhì
感
jìng
至
liáo
境
chuàng
寥
bēi
怆
,
lái
悲
sè
来
kū
色
gǎo
枯
槁
。
wán
玩
cǐ
此
qǐ
岂
yǒu
有
jí
极
,
biàn
辨
zhī
之
kǔ
苦
bù
不
zǎo
早
rú
。
hé
如
fù
何
shāng
复
bié
伤
zhǐ
别
,
chǐ
咫
chéng
尺
yuǎn
成
dào
远
道
。