寄貢弟

宋代 劉敞
勁雲翔空林,積雨荒茂草。哀鳴聞離獸,驚棲見羈鳥。 時逝運自頹,物壯勢還老。感至境寥愴,悲來色枯槁。 玩此豈有極,辨之苦不早。如何復傷別,咫尺成遠道。
jìn yún xiáng kōng lín   huāng mào cǎo āi míng wén shòu jīng   jiàn niǎo    
shí shì yùn tuí   zhuàng shì hái lǎo gǎn zhì jìng liáo chuàng bēi   lái gǎo    
wán yǒu   biàn zhī zǎo shāng bié zhǐ   chǐ chéng yuǎn dào